- Chuẩn bị gì khi đi Làng Mai? (Phần 1)
- Làng Mai, đi để Hiểu, Hiểu rồi Thương(Phần 2)
- Điều đọng lại cho mình sau chuyến đi Làng Mai? (Phần 3)
Vì không mong cầu gì từ khi bắt đầu chuyến đi, nên có thể mình nhân được rất nhiều so với mình nghĩ. Bây giờ chỉ cần nghe những bài thiền ca tại Làng Mai như Happiness is Here and Now, Gọi tên Hạnh phúc, Hiểu và Thương,… mình thật sự cảm thấy xúc động, cảm thấy chạm lắm.
Khi được trải nghiệm Im Lặng Hùng Tráng, Ngồi Thiền lúc 4g30, Thiền Hành, Ăn trong Chánh Niệm, Chấp tác, Làm việc trong Chánh Niệm, trò chuyện cùng Gia Đình Pháp Đàm… mình cảm nhận được, mọi thứ đang chậm lại, bản thân mình lắng sâu hơn vào bên trong, nhìn nhận bản thân mình nhiều hơn, và mình hiện diện hơn rất nhiều. Từ từng hơi thở, từng bước chân, từng việc mình làm, mình chú tâm hơn, điều đọng lại ở mình ngay thời điểm này, chắc là thấy hạnh phúc trong từng khoảnh khắc hiện diện mình.

Như mình đã từng chia sẻ ở bài viết về Làng Mai ở phần 1, mình chưa từng hoàn thành quyển sách nào của Sư Ông Thích Nhật Hạnh, vì mình cảm thấy chưa kết nối và chưa sẵn sàng lắm, nhưng từ khi từ Làng Mai trở về, mình đã đọc ngay quyển Tĩnh Lặng (Silence) – Đây là quyển sách mà mình đã đọc thử vài trang trước khi đi Làng Mai nhưng đã quyết định đọc sau khi về, và mình cũng đề xuất cuốn này cho những ai quan tâm đến Đạo Bụt.
Trong buổi Pháp Đàm đầu tiên, Sư Cô Thiền Nghiêm chia sẻ một câu mà mình cảm thấy rất thấm đó chính là “Tĩnh lặng cho mau lành”, không hiểu sao với cá nhân mình, câu này rất chạm, không biết có phải do mình từng có những tổn thương, và mình nghĩ việc chia sẻ nỗi đau của mình là một cách để mình bớt đau buồn như thời gian mà ba mất. Khi được Sư Cô giải thích, mình hiểu hơn về cách vết thương sẽ lành khi mình tĩnh lặng và nhìn sâu vào bên trong vết thương lòng này hơn, mình chăm sóc vết thương bằng chính cảm xúc và tình thương mình sẽ mau lành hơn, và mình nhớ hoài câu này khi trở về, có lẽ vì trước đây mình đã quá “ồn ào” nên thời gian lành lâu hơn hay chăng?
Món quà lớn nhất ta có thể trao cho người mình là sự hiện diện của chính mình
_Sư Ông Thích Nhất Hạnh_
Khi đọc quyển sách Search Inside Yourself – Tìm kiếm bên trong bạn cũng là khoảng thời gian mình vừa hoàn thành khoá học Khai vấn Level 1, mình nhận ra việc hiện diện trọn vẹn trong tất cả các mối quan hệ là một điều cần được chú ý. Trước đây, mình không biết xác lập tâm thế cho bất kỳ hoạt động nào, nhưng khi đã học Khai Vấn và hiểu được sự hiện diện cực kỳ quan trọng. Ngẫm lại, mình cũng nhận ra mình đã từng hời hợt trong vài lần giao tiếp với người khác. Hiện diện trọn vẹn ở đây không chỉ là trong lúc mình đang trò chuyện trong phiên mà ở đây chính là đối với tất cả các mối quan hệ mà mình đang có, và chủ yếu sẽ là sự chú tâm vào cuộc đối thoại. Chắc chắn, trong quá trình lắng nghe và hiện diện, sẽ có những yếu tố ảnh hưởng, yếu tố bên trong đến yếu tố bên ngoài, việc hiện diện trọn vẹn sẽ cần phải luyện tập dần theo thời gian, ít nhất từ khi trở về, mình nhận ra việc mình có hiện diện chưa đã là một bước đi lớn.
Chánh niệm từng giây phút cũng xuất phát từ việc hiện diện trọn vẹn, mình không bị cuốn theo quá nhiều hoạt động và sự kiện của cuộc sống mà mình đang sống trong từng hoạt động đó, mình trọn vẹn cho từng khoảnh khắc. Cách đây 7 năm, khi xăm chữ “Moment” trên cổ tay trái, mình đã muốn dặn dò bản thân là “Một ngày so với một đời không là gì nhưng một đời là do mỗi ngày tạo nên” và mình luôn sống cho từng khoảnh khắc, có vui, có buồn cũng tạo nên cuộc đời mình bây giờ, nhưng hiện tại, khi hiểu hơn về Chánh Niệm, mình hiểu tầm quan trọng của chú tâm vào chính mình, vào hiện tại và ngay lúc này.
Kết lại chuyến đi, kết lại câu chuyện, mình nhận ra mình đã thay đổi khá nhiều:
- Mình đã thay đổi thói quen thức khuya và đi ngủ sớm hơn. 3 tuần đầu tiên sau khi từ Làng Mai về, 10g là đi ngủ nha [haha]. Nhưng dần quay về cuộc sống bình thường, mình vẫn ngủ sớm hơn, sớm hơn so với hồi trước khi đi đã là một sự thay đổi.
- Mình chăm làm việc nhà hơn, vì thấy được sự hiện diện và giúp được cho mẹ, và làm cho mẹ vui, cả nhà vui.
- Mình bắt đầu đọc sách của Sư Ông Thích Nhất Hạnh, và cảm thấy thấm hơn bao giờ hết.
- Mình bắt đầu đúng giờ hơn, cho bản thân nhiều thời gian để làm mọi việc nhẹ nhàng hơn, không cần gấp gáp như xưa.
- Mình ăn uống thấy ngon hơn, vì ăn chậm, ăn trong Chánh Niệm, nên cảm thấy biết ơn mọi thứ mình đang ăn.
- Mình có thói quen nhận diện hơi thở thường xuyên hơn, nhận diện và cân bằng cảm xúc tốt.
- Mình nhìn mọi thứ xung quanh bằng lăng kính khác hơn nhiều, rộng mở hơn, để hiểu sâu và thương lớn.
Và mình hiểu mình hơn và rồi thương mình hơn
Làng Mai 2024 – Hiểu và Thương

